Tổng Số Lượt Xem

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

Nhói lòng gia cảnh cháu bé tự tử vì không có quần áo mới đi học


- Anh Ksor Phơ vay được 130.000 đồng may quần áo mới cho con vào năm học mới nhưng khi cầm tiền về đến nhà thì hay tin Sôn treo cổ tự tử.

Hai cái chết liên tiếp vì... nghèo!
Sáng ngày 24/8, ông Ksor H’Leo, trưởng làng Breng 3, xã Ia Der, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai xác nhận, trên địa bàn xảy ra sự việc em Ksor Sôn (học lớp 6) treo cổ tự tử vì gia cảnh quá nghèo, không có quần áo mới đến trường. Tại hiện trường còn phát hiện ra chiếc xe đạp cũ cùng toàn bộ sách vở của em Sôn. Trước khi xảy ra sự việc, gia đình và nhà trường đều không ai rầy la hay đánh đập em.
Kể về em Sôn, người đứng đầu làng Breng 3 không giấu nổi sự tiếc thương bởi Sôn từ trước đến nay vẫn là đứa trẻ ngoan ngoãn, học giỏi. "Bố mẹ đi làm, một mình Sôn ở nhà tự chăm lo cho bản thân, chuẩn bị cơm nước để bố mẹ về ăn. Hầu như lần nào tôi đến nhà Sôn đều cảm nhận được sự ngăn nắp, sạch sẽ. Sôn còn là đứa trẻ học giỏi có tiếng ở xã Ia Der này" - ông H'leo chia sẻ.
Theo lời kể của ông H'Leo, em Sôn là con út trong gia đình có 3 anh em. Hàng ngày, bố mẹ Sôn lên rẫy làm cà phê thuê. "Mùa cà phê chỉ tập trung vào 1 - 2 tháng trong năm, nên dù có cố gắng thì bố mẹ Sôn cũng không đủ ăn. Căn nhà của Sôn nhỏ thó, dột nát nằm hẻo lánh ở trong làng. Ai đến cũng ngỡ đó chỉ là một cái lán tạm bợ của người làm rẫy cà phê chứ không phải đó là nhà ở" - ông H'Leo chia sẻ.
Buot long gia canh chau be tu tu vi khong co quan ao moi di hoc
Gia đình đang tổ chức tang lễ cho em Ksor Sôn (Ảnh NLĐ).
Năm 2015, gia đình Sôn thuộc diện hộ nghèo. Theo chính sách hỗ trợ của xã Ia Der thì sẽ được một con bò. Tuy nhiên, sự hỗ trợ đó cũng không mỉm cười với gia đình Sôn khi chỉ sau vài tháng nuôi dưỡng, con bò chết vì bệnh.
Ông Ksor H'Leo ngậm ngùi, cũng do hoàn cảnh nghèo quá mà cách đây 1 năm, người anh của Sôn cũng tìm đến cái chết khi đang học lớp 6. "Bi kịch xảy đến liên tiếp khiến cho bố mẹ Sôn suy sụp, bế tắc hoàn toàn" - ông H'Leo chán ngán nói.

Từ khi sinh ra chưa biết "mùi" áo mới
Tâm sự về cái chết của con trai, anh Ksor Phơ không cầm được nước mắt. Từng lời anh nói thể hiện sự bất lực, vì nghèo,VÌ ĐÓI, vì bệnh tật mà không giữ được mạng sống của 2 người con trai mình. Anh Phơ bảo rằng, còn gì đau đớn hơn khi phải tận mắt chứng kiến con mình chết bởi cái nghèo, cái đói? Ấy thế mà vợ chồng anh Phơ phải chứng kiến điều đó đến tận 2 lần!
Anh Phơ chia sẻ, cảm giác ân hận, tội lỗi đang tràn ngập trong con người anh. "Mấy ngày qua, Sôn muốn có bộ quần áo mới để đến trường vào dịp năm học mới. Vợ chồng tôi cứ hứa hẹn với con mãi, năm ngoái con cũng nói tôi hứa đến năm nay. Đến tối ngày 21/8, thất hứa với Sôn nhiều quá, vợ chồng tôi mới đi khắp làng vay tiền về may quần áo cho con. Không ngờ đến sáng 22/8, khi cầm được tiền về thì nghe tin con treo cổ TỰ TỬ..." - giọng anh Phơ nghẹn lại.
Sôn luôn là niềm tự hào với vợ chồng anh Phơ bởi tính cách ngoan hiền, học giỏi. Từ khi sinh ra, Sôn mặc quần áo cũ của 2 người anh để lại. Vài ba bộ quần áo ấy đã sờn rách cả, mùa đông đến, Sôn cũng không có áo ấm để mặc. Thấy có lỗi với con lắm nhưng anh Phơ cũng đành nuốt niềm đau ấy ở trong lòng bởi sức khỏe yếu, không việc làm, thu nhập bấp bênh thì số tiền may bộ quần áo cho con cũng là quá sức đối vợ chồng anh.
Anh Phơ kể: "Tôi hỏi thợ may, họ nói bộ quần áo mới cho Sôn cũng chỉ vào khoảng 130.000 đồng. Đó cũng là số tiền quá lớn mà tôi phải đi vay cả đêm mới có được... Trước hôm xảy ra sự việc, Sôn vẫn chuẩn bị cơm cho bố mẹ rồi mới tìm đến CÁI CHẾT".
Đoàn Văn

Đêm kinh hoàng mẹ chôn sống con cứu trăm người ở Quảng Nam

Thiếu phụ ôm chặt đứa bé đang ngằn ngặt khóc rồi đi đến quyết định bất ngờ: “Mẹ không muốn giết con, nhưng để dân làng được sống, con phải hy sinh”. 

Dem kinh hoang me chon sóng con cuu tram nguoi o Quảng Nam
Người mẹ đau đớn hóa điên dại, 46 năm nay vẫn ngày ngày ôm chiếc khăn từng quấn con, đi từ làng trên đến xóm dưới hát ru.  
Nỗi ám ảnh chiến tranh đã đi theo bà Lê Thị Nghê (còn gọi Năm Nghê, 80 tuổi, ngụ thôn Linh Kiều, xã Hiệp Hòa, huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam) suốt cuộc đời.
Đứa trẻ chết để cả làng được sống
Đi từ khu vực chợ Hiệp Hòa xuôi về phía thượng nguồn sông Thu Bồn, chỉ cần thăm hỏi tên Năm Nghê, người dân nào cũng sốt sắng tận tình dẫn đường. 
Ông Trần Quang Tiến, trưởng thôn Linh Kiều nói với trọng kính trọng: “Những đứa trẻ cũng biết bà. Từng tự tay chôn sống con, thương bà vô cùng. Vì ám ảnh đó mà mấy mươi năm qua, bà sống không ra sống, cứ điên dại nửa tỉnh nửa mê. Có đêm nhớ con, bà Nghê băng sông, mang nhang đi khắp rừng khấn vái tìm kiếm”. 
Cuộc đời bà Nghê rẽ ngoặt sang hướng tối tăm, vào một đêm mưa gió đầu tháng 10/1969, Mỹ rải hàng chục tấn bom xuống tàn phá thôn nghèo. Trong chiến tranh, thôn có tên Trà Linh, thuộc xã Quế Tân, huyện Quế Tiên, tỉnh Quảng Nam (sau giải phóng mới đổi tên thành Linh Kiều, thuộc xã Hiệp Hòa, huyện Hiệp Đức như bây giờ). 
Vùng thượng nguồn sông Thu Bồn được coi như chiếc nôi cách mạng, nên nơi đây cũng là tâm điểm để giặc Mỹ thường đổ quân đến càn quét. Sau chiến dịch Mậu Thân 1968, Mỹ tăng cường đánh phá vùng rừng núi và trung du các tỉnh miền Trung. 
Bộ đội và du kích xã Quế Tân anh dũng chiến đấu, bắn rơi một máy bay, bắn cháy hai tàu chiến, tiêu diệt hơn 50 lính Mỹ. Giặc điên cuồng trả thù, sáng một ngày đầu tháng 10/1969 cho máy bay rải thảm bom, điều tàu chiến ngược sông Thu Bồn, huy động lính thủy quân lục chiến hủy diệt vùng căn cứ cách mạng.
Bà Nghê dắt con gái Lê Thị Liên (4 tuổi) và con trai Lê Tân (3 tháng tuổi) đi cùng với 200 người dân thôn Linh Kiều, theo cán bộ và du kích vào ẩn náu trong hang Hòn Kẽm. Giặc cho pháo bầy, đại liên, máy bay, tàu chiến... vãi đạn vào núi dọn đường để mở cuộc tìm kiếm tàn sát dân làng. 
Cả tuần liền chạy giặc, không chết vì bom đạn, nhưng cái đói hoành hành dân làng, trong đó có mẹ con bà Nghê. “Bà Năm Nghê mới sinh con được 3 tháng, chồng vừa chết mấy ngày trước vì trúng bom B52 nên nhà chẳng có khoai bắp gì. Thời gian đầu bà Nghê còn được giúp đỡ, về sau ai cũng hết lương thực, ai cũng đói khát, nhất là bọn trẻ”, ông Trần Ngọc Tân (70 tuổi, hàng xóm, nhân chứng sự việc năm xưa) rưng rưng nhớ lại. 
Tối ngày 6/10, chị Lê Thị Tiền (Sáu Tiền, một thôn nữ trong làng) thấy trời mưa, nghĩ địch không phục kích, liền bò ra khỏi hang để về rẫy kiếm khoai lang. Tuy nhiên, đi được chừng 30 phút, chị lọt vào ổ phục kích của giặc Mỹ, bị bắn chết. 
Chưa lần ra nơi trú ẩn của dân làng, giặc càng điên cuồng khoanh vùng, sục sạo từng mét đất, bới từng ngọn cỏ, bắn phá ác liệt hơn. Lúc này, ngoài chịu đựng cơn đói, hàng trăm người dân trú ẩn còn phải tuyệt đối im lặng để tránh bị giặc phát hiện, giết chết. 
Đứa bé 3 tháng tuổi còn quá nhỏ, mẹ đói quay quắt nên con cũng đói sữa. Ngày đêm đứa trẻ cứ khóc thét, dỗ kiểu gì cũng không chịu nín. 
Đêm 8/10/1969, trời vẫn mưa, tiếng súng đì đùng ngày một gần, tiếng trẻ càng ngằn ngặt khóc vọng ra phía ngoài hang. Hàng trăm gương mặt hốc hác toát lên nỗi lo sợ, bàng hoàng hướng mắt về phía mẹ con bà Năm Nghê. 
Thiếu phụ ôm chặt núm ruột đang ngằn ngặt khóc vào lòng, rồi đi đến một quyết định bất ngờ: “Mẹ không muốn giết con, nhưng để dân làng được sống, con phải chết..”. 
Thiếu phụ vội cởi chiếc áo quấn con lại, ôm con bò lên khỏi miệng hang. Mặc cho mưa rơi hòa lẫn nước mắt, bà dùng hai tay móc đất ướt lạnh chôn sống đứa con. 
Dưới ánh chớp của đạn pháo sáng, thấy lớp đất đang rục rịch, biết con quẫy đạp, người mẹ vẫn gạt nước mắt xóa dấu mặt đất. Vừa kịp tiếng lao xao của giặc tới gần, bà lao vào hang, cắn bật máu môi để không bật ra tiếng khóc.  
Ám ảnh cả đời 
Cuộc đời bà Năm Nghê tan nát vì giặc Mỹ. Gia đình có 8 anh em, 7 người đều chết do trúng đạn B52. Sau đêm buộc phải chôn sống con, người mẹ thường xuyên u uất, sinh bệnh tật, sức khỏe yếu dần. 
Dem kinh hoang me chon sóng con cuu tram nguoi o Quảng Nam-Hinh-2
 Chị Liên chỉ về hướng hang Hòn Kẽm, nơi mẹ chôn sống em trai để dân làng thoát chết.
Thời gian đầu, một phần gắng gượng vượt chiến tranh loạn lạc, phần còn con gái nhỏ dại, bà nén lại đau khổ, gắng gượng làm lụng nuôi con. Không còn ai thân thích, trong căn nhà tạm bợ, cuộc sống của mẹ con bà Nghê luôn dưới mức nghèo khổ. 
Năm 25 tuổi, con gái bà kết hôn với một người làng bên, cùng cảnh đói rách, sinh liền 5 đứa con, vợ chồng con cái đưa nhau lên tận các bãi vàng Phước Sơn đào đãi, làm thuê kiếm sống. Không thể giúp được gì cho con gái, con gái cũng không thể giúp gì được mẹ, từ đó bà Nghê sống lủi thủi một mình trong căn nhà tạm bợ.
Nỗi ám ảnh CÁI ĐÊM KINH HOÀNG GIẾT CON ngày càng bùng phát, khiến bà có dấu hiệu điên tỉnh lẫn lộn. Trước tình cảnh trên, vợ chồng chị Liên ra sức khuyên bà về sống cùng, cắt cử nhau người đi làm, người ở nhà trông mẹ. Thời gian sau, các cháu lớn dần, phụ giúp thêm việc canh giữ, nhưng vẫn không cản được bước chân của bà lão. 
Bà lão ngày ngày luôn miệng lẩm bẩm “phân trần” với con cháu và xóm làng: “Thằng Tân được mẹ mang lên miệng hầm chôn, nhưng 3 ngày sau thì mất dấu mộ rồi”. 
Bà hóa điên, ngày ngày ôm chiếc khăn từng quấn con trai ngày xưa, đi khắp làng trên xóm dưới hát ru. Đêm mưa gió, bà lại đốt nhang, một mình vào rừng miệng thì thào “phải tìm được mộ con”. 
Cứ sau mỗi lần lang thang như vậy, bà lại đau một trận thừa sống thiếu chết, hết tai biến, đến gãy tay chân, nhiều khi nằm viện cả tháng trời. Để an lòng mẹ, mới đây gia đình được các đoàn thể giúp đỡ góp 3 triệu đồng xây ngôi mộ gió trước cửa hang núi Hòn Kẽm. 
Đôi khi tỉnh táo, bà thẫn thờ rớt nước mắt: “Vì phải GIẾT CON, lại không tìm thấy xác nên tôi mới bị “trời hành”, muốn chết cũng không xong. Đói khổ, rách nát, ăn bốc ăn hốt dưới đất thế nào tôi cũng chịu, chỉ là đừng ai cản tôi đi tìm thằng Tân”. 

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Việt Nam sắp thay thế hoàn toàn súng trường AK-47 ?

 - Nhà máy Z111 (Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng) đang là đơn vị thực hiện sản xuất súng trường Galil ACE thay thế khẩu AK trong QĐND Việt Nam. 

Sáng ngày hôm qua (18/7), Thượng tướng Bế Xuân Trường - Ủy viên TW Đảng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng cùng đoàn công tác của Bộ Quốc phòng đã đến kiểm tra và làm việc tại nhà máy Z111, Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng.
Sáng ngày hôm qua (18/7), Thượng tướng Bế Xuân Trường – Ủy viên TW Đảng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng cùng đoàn công tác của Bộ Quốc phòng đã đến kiểm tra và làm việc tại nhà máy Z111, Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng.
Vừa qua, nhà máy đã triển khai, đầu tư thành công dây chuyền sản xuất súng bộ binh thế hệ mới trên dây chuyền nhập khẩu hiện đại, đồng bộ, sản xuất khép kín. Ảnh: Đồng chí Thượng tướng Bế Xuân Trường kiểm tra khẩu súng trường Galil ACE do nhà máy Z111 sản xuất.
Vừa qua, nhà máy đã triển khai, đầu tư thành công dây chuyền sản xuất súng bộ binh thế hệ mới trên dây chuyền nhập khẩu hiện đại, đồng bộ, sản xuất khép kín. Ảnh: Đồng chí Thượng tướng Bế Xuân Trường kiểm tra khẩu súng trường Galil ACE do nhà máy Z111 sản xuất.
Trong chuyến thăm, đồng chí Bế Xuân Trường yêu cầu nhà máy Z111 cần tiếp tục khai thác tốt dây chuyền súng bộ binh thế hệ mới vừa đầu tư, nghiên cứu hướng ra mới cho sản phẩm.
Trong chuyến thăm, đồng chí Bế Xuân Trường yêu cầu nhà máy Z111 cần tiếp tục khai thác tốt dây chuyền súng bộ binh thế hệ mới vừa đầu tư, nghiên cứu hướng ra mới cho sản phẩm.
Bên cạnh việc sản xuất khẩu Galil ACE, dây chuyền hiện đại của Z111 còn có khả năng mở rộng sản xuất các loại súng với cỡ nòng khác nhau. Ảnh: Bên trong nhà xưởng hiện đại của Z111.
Bên cạnh việc sản xuất khẩu Galil ACE, dây chuyền hiện đại của Z111 còn có khả năng mở rộng sản xuất các loại súng với cỡ nòng khác nhau. Ảnh: Bên trong nhà xưởng hiện đại của Z111.
Các chi tiết khẩu súng trường mới dành cho QĐND Việt Nam được nhà máy Z111 sản xuất hoàn toàn trong nước.
Các chi tiết khẩu súng trường mới dành cho QĐND Việt Nam được nhà máy Z111 sản xuất hoàn toàn trong nước.
Dây chuyền sản xuất súng bộ binh mới được đầu tư cho Z111 sử dụng công nghệ hiện đại, tiên tiến của Israel – đối tác hợp tác kỹ thuật – quân sự mới của Việt Nam.
Dây chuyền sản xuất súng bộ binh mới được đầu tư cho Z111 sử dụng công nghệ hiện đại, tiên tiến của Israel – đối tác hợp tác kỹ thuật – quân sự mới của Việt Nam.
Súng trường Galil ACE đã bước đầu trang bị cho nhiều đơn vị chiến đấu tinh nhuệ của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ảnh: Lực lượng đổ bộ đường không với khẩu Galil ACE trong diễu binh diễu hành kỷ niệm 70 năm quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam.
Súng trường Galil ACE đã bước đầu trang bị cho nhiều đơn vị chiến đấu tinh nhuệ của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ảnh: Lực lượng đổ bộ đường không với khẩu Galil ACE trong diễu binh diễu hành kỷ niệm 70 năm quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam.
Galil ACE là thiết kế súng trường tấn công của hai nhà sáng chế Yisrael Galil và Yaacov Lior. ACE chịu ảnh hưởng lớn từ khẩu súng AK huyền thoại, với những ưu điểm nổi trội ở tính tin cậy trong các môi trường nhiều bụi, cát. Ảnh: Khẩu Galil ACE 32 trên tay các chiến sĩ QĐND Việt Nam.
Galil ACE là thiết kế súng trường tấn công của hai nhà sáng chế Yisrael Galil và Yaacov Lior. ACE chịu ảnh hưởng lớn từ khẩu súng AK huyền thoại, với những ưu điểm nổi trội ở tính tin cậy trong các môi trường nhiều bụi, cát. Ảnh: Khẩu Galil ACE 32 trên tay các chiến sĩ QĐND Việt Nam.
Việt Nam hiện chủ yếu sản xuất hai phiên bản: Galil ACE 31 và Galil ACE 32 cùng dùng cỡ đạn chuẩn Nga 7,62x39mm. Cơ cấu hoạt động của chúng là nạp đạn bằng khí nén với thoi nạp đạn xoay.
Việt Nam hiện chủ yếu sản xuất hai phiên bản: Galil ACE 31 và Galil ACE 32 cùng dùng cỡ đạn chuẩn Nga 7,62x39mm. Cơ cấu hoạt động của chúng là nạp đạn bằng khí nén với thoi nạp đạn xoay.
Các chiến sĩ trinh sát đặc nhiệm với khẩu ACE 31 nòng ngắn với báng gấp chuyên dùng cho nhiệm vụ đặc biệt.
Các chiến sĩ trinh sát đặc nhiệm với khẩu ACE 31 nòng ngắn với báng gấp chuyên dùng cho nhiệm vụ đặc biệt.
Khẩu ACE 31 nặng 3,05kg trong khi khẩu ACE 32 nặng 3,4kg, chúng đều có tốc độ bắn lý thuyết 700 phát/phút, tầm bắn hiệu quả 300-500m, hộp tiếp đạn cùng là 30 viên (có thể dùng chung đạn AK).
Khẩu ACE 31 nặng 3,05kg trong khi khẩu ACE 32 nặng 3,4kg, chúng đều có tốc độ bắn lý thuyết 700 phát/phút, tầm bắn hiệu quả 300-500m, hộp tiếp đạn cùng là 30 viên (có thể dùng chung đạn AK).
Phiên bản cải tiến của Z111 dành cho súng trường Galil ACE, đó là gắn thêm ống phóng lựu kẹp nòng M203 (Mỹ thiết kế, Việt Nam đã tự sản xuất được).
Phiên bản cải tiến của Z111 dành cho súng trường Galil ACE, đó là gắn thêm ống phóng lựu kẹp nòng M203 (Mỹ thiết kế, Việt Nam đã tự sản xuất được).
(Theo Kiến Thức)
                                                                                 ====> ĐỌC THÊM

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016

VÌ SAO VIỆT NAM KHÔNG BỐ TRÍ TÊN LỬA Ở TRƯỜNG SA



Vì sao Việt Nam không bố trí tên lửa ở Trường Sa?
Đảo Trường Sa Lớn

Tại sao Việt Nam không bố trí ngay ở Trường Sa các hệ thống tên lửa phòng không hoặc tên lửa chống hạm để nâng cao sức mạnh bảo vệ biển đảo?




Hiện nay, trên các đảo thuộc quần đảo Trường Sa đã có sự hiện diện của nhiều binh chủng kỹ thuật hạng nặng như tăng thiết giáp, pháo binh, radar. Tuy nhiên, vẫn chưa có thông tin nào cho thấy có sự hiện diện của binh chủng tên lửa.
Tại sao Việt Nam không bố trí các dàn tên lửa chống hạm hay phòng không trên một số đảo để đảm bảo hỏa lực mạnh, tức thời trong mọi tình huống? Chúng ta hãy thử phân tích để tìm hiểu câu trả lời của vấn đề này.
Nhiều lợi ích...
Từ lâu, giới phân tích quân sự đã chỉ ra rằng sức mạnh phòng không trên Biển Đông của Việt Nam chưa tương xứng với tình hình Biển Đông hiện nay, đặc biệt là khi Trung Quốc đã đưa vào chạy thử nghiệm tàu sân bay đầu tiên trên Biển Đông. Phòng không hạm đội vẫn là một lỗ hổng chưa thể bù đắp trong tương lai gần. Hiện nay, nhiệm vụ phòng không vẫn được giao cho lực lượng không quân đảm nhận.
Do vậy, trong tình huống đối phương sử dụng một lượng lớn máy bay xuất kích nhằm đe dọa các tàu chiến và căn cứ đóng quân, nếu như trên quần đảo Trường Sa có sẵn các tổ hợp tên lửa phòng không thì hiệu quả đối phó sẽ cao hơn nhiều. Khi đó, ngoài việc ngăn chặn các cuộc oanh kích lên đảo, các tổ hợp này có thể tạo ra một ô phòng không bảo vệ các tàu chiến.
  Nếu được bố trí các tổ hợp tên lửa bờ đối hải thì sức mạnh phòng thủ của các đảo trên Trường Sa sẽ được tăng cường rất nhiều
Nếu được bố trí các tổ hợp tên lửa bờ đối hải thì sức mạnh phòng thủ của các đảo trên Trường Sa sẽ được tăng cường rất nhiều
Cũng tương tự như vậy, nếu trên các đảo này được bố trí các tổ hợp tên lửa bờ đối hải thì khi đó sức mạnh chống tiếp cận, chống đổ bộ lên đảo sẽ được tăng cường một cách đáng kể. Nếu đối phương có ý định dùng tàu chiến phong tỏa hay đánh chiếm đảo sẽ gặp phải những tổn thất to lớn.
...nhưng không ít bất cập
Trước hết phải thấy rằng tổ hợp tên lửa phòng không là một hệ thống khá phức tạp và nhiều thành phần. Do vậy việc bố trí, bảo vệ, ngụy trang cho toàn bộ trận địa và tổ hợp gặp nhiều khó khăn, chưa kể tới việc vận hành một tổ hợp phòng không cần khá nhiều người, nhiều bộ phận.
  Các tổ hợp phòng không khá phức tạp và cồng kềnh, khó bố trí ở các đảo
Các tổ hợp phòng không khá phức tạp và cồng kềnh, khó bố trí ở các đảo
Đối với các tổ hợp tên lửa bờ, kết cấu của tổ hợp có phần nhỏ gọn hơn, số lượng người cũng ít hơn. Nếu Việt Nam có ý định triển khai trên các đảo không phải là không thực hiện được, có thể bố trí theo kiểu sàn nâng đảm bảo việc ngụy trang, che chắn khi cần thiết.
Tuy nhiên việc triển khai sẽ gặp một số bất lợi sau:
Thứ nhất là việc kiểm tra, bảo dưỡng gặp nhiều khó khăn. Khó có thể bố trí cả trạm kỹ thuật ở đây, vì vậy có thể cần phải có những trạm sữa chữa lưu động hoặc chuyển về căn cứ trên đất liền khi có hỏng hóc. Trong khi đó, khoảng cách từ đảo đến đất liền khá xa và điều kiện thời tiết Biển Đông nhiều tháng trong năm không thuận lợi để thực hiện nhiệm vụ này.
Thứ hai là tính cơ động không cao, có thể bị đối phương đánh phủ đầu trước hoặc vu hồi khi đã bộc lộ vị trí. Nhằm đối phó với các loại vũ khí công nghệ cao hiện nay, một phương pháp phổ biến là bí mật di chuyển luân phiên các tổ hợp tên lửa giữa các vị trí khi chưa chiến đấu và bắn rồi di chuyển ngay sang vị trí ẩn nấp. Nếu không di chuyển, chỉ cần vị trí bố trí bị lộ từ trước hay bộc lộ sau khi chiến đấu, đối phương ngay lập tức sẽ sử dụng các loại vũ khí dẫn đường có độ chính xác cao tập kích vào vị trí bố trí các tổ hợp tên lửa này.
Ví dụ với tổ hợp tên lửa S-125 của Nam Tư trong cuộc chiến với Mỹ năm 1999, trong thời gian không quá 1-1,5 phút sau khi bắn, đơn vị phòng không đã phải thu hồi khí tài và lên đường đến khu vực tập kết. Khu vực tập kết thường có các địa vật tự nhiên hoặc nhân tạo có thể dùng để nguỵ trang như (các khe trũng, các hăng-ga...). Việc luân chuyển, thay đổi các trận địa cũng được tiến hành thường xuyên, các tiểu đoàn tên lửa S-125 tiến hành thay đổi trận địa 5 ngày/lần. Những biện pháp này không thể thực hiện trên các đảo do không thể bố trí nhiều trận địa hay đường cơ động trên đảo cũng như thiếu các vật che khuất.
Với những bất lợi như trên, rõ ràng việc bố trí các tổ hợp tên lửa bờ đối hải trên các đảo thuộc quần đảo Trường Sa cần phải tính toán một cách kỹ lưỡng.
Và cách giải quyết của Việt Nam
Đứng trước những vấn đề nan giải trên, để thực hiện nhiệm vụ phòng không và chống phong tỏa, đánh chiếm đảo trên Biển Đông, Việt Nam đã chọn phương án như sau:
Nhiệm vụ phòng không do lực lượng Không quân đảm nhiệm với các máy bay chiếm ưu thế trên không Su-27/30 cùng các tên lửa không đối không hiện đại tầm từ gần tới xa như R-27, R-73, R-77.
Với nhiệm vụ chống phong tỏa, đánh chiếm đảo, Việt Nam sử dụng các tàu mang tên lửa. Trong số này, đáng kể nhất là các tàu Gepard 3.9 mang 8 tên lửa Kh-35E, Molniya mang 16 tên lửa Kh-35E. Với tầm bắn 130 km cùng với công nghệ tiên tiến của Kh-35E, các tàu này sẽ đóng vai trò những “chiếc ô bảo vệ di động” với bán kính lên đến 130 km. Ngoài ra, còn có các lớp tàu cũ hơn bố trí tên lửa P-21, P-22, P-15. Tương lai gần, Hải quân Việt Nam sẽ có thêm các tàu ngầm lớp Kilo 636 với tổ hợp Club, tàu hộ tống SIGMA trang bị tên lửa Exocet với tầm bắn 180 km.
Việc sử dụng các tàu này đảm bảo tính cơ động đồng thời bảo đảm thực hiện được đầy đủ quy trình bảo dưỡng các trang thiết bị trong tổ hợp tên lửa. Một số tàu sẽ đảm nhận trực trên biển còn một số tàu sẽ thay phiên về bảo dưỡng tại các căn cứ Hải quân.
  Các chiến hạm mang tên lửa đóng vai trò là những chiếc ô bảo vệ di động đầy sức mạnh
Các chiến hạm mang tên lửa đóng vai trò là những chiếc ô bảo vệ di động đầy sức mạnh
Vấn đề nảy sinh là phòng không cho các con tàu. Mặc dù lực lượng không quân Việt Nam được đánh giá cao nhờ các yếu tố kinh nghiệm dày dạn, trang bị hiện đại cùng lợi thế về địa lý nhưng nếu điều kiện kinh tế cho phép, Việt Nam nên trang bị các tổ hợp phòng không trên chiến hạm. Khi đó, các tàu chiến Việt Nam sẽ được nâng cao hơn nữa sức mạnh để giữ chủ quyền vùng trời, vùng biển và hải đảo trên Biển Đông.
====> ĐỌC THÊM

TÁC CHIẾN ĐIỆN TỬ VIỆT NAM TRONG BẢO VỆ TRƯỜNG SA



Tác chiến điện tử Việt Nam trong bảo vệ Trường Sa

Tác chiến điện tử không những là sự đối đầu về kỹ thuật mà còn là sự đối đầu về chiến thuật, khí tài hiện đại là điều cần thiết, nhưng con người vận hành nó còn quan trọng hơn nhiều.

Hành động của Trung Quốc và tuyên bố của các tướng lĩnh “diều hâu” về Biển Đông đã chứng tỏ việc chấp nhận tham vấn về COC với ASEAN chỉ là chiêu bài sau 11 năm lẫn tránh. Trung Quốc không từ bỏ ý đồ coi Biển Đông là “ao nhà” của họ.
Trung Quốc tuyên bố vùng cấm đánh bắt phi pháp, xua tàu cá của họ dưới sự bảo kê của tàu Hải giám đánh bắt trái phép trên chủ quyền quốc gia khác, đến việc tổ chức các cuộc tập trận đánh chiếm đảo trên Biển Đông, phô trương sức mạnh…làm cho các quốc gia khu vực lo ngại, cảnh giác.
Với Việt Nam, Biển Đông là Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc. Trung Quốc đã đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974 và đánh chiếm một phần Trường Sa năm 1988, vì vậy, trong tình hình hiện nay, bất kỳ người dân Việt Nam nào cũng cho rằng những thách thức đến an ninh Trường Sa là hiện thực tiềm ẩn là logic không thể khác được.
Kẻ thù hung hăng đe dọa chiếm đảo theo cách nào?
Chẳng ai muốn chiến tranh, xung đột, nhưng hòa bình không thể quyết đinh được một phía từ Việt Nam.
Nếu địch sử dụng phương án tấn công đánh chiếm Trường Sa  như nước Anh đã từng sử dụng đánh chiếm quần đảo Manvinas, tức là chiến dịch tấn công sẽ huy động nhiều lực lượng bao gồm tàu chiến, tàu vận tải đổ bộ, tàu ngầm, tàu sân bay, tàu phục vụ… hình thành nhiều thê đội trong đội hình tấn công với 2 nhiệm vụ chính là bảo vệ đội hình trước đòn tấn công của đối phương và lực lượng dọn bãi đổ bộ, đổ bộ đánh chiếm các đảo.
Có thể nói, địch rất muốn thực hiện theo phương án này vì nó có rất nhiều cái lợi.
Trước hết là nó rất phù hợp với một lực lượng hải quân mạnh, khả năng răn đe lớn, tấn công tầm xa tốt, cho nên bảo vệ được đội hình tấn công chính, bao vây, chia cắt, cô lập được mục tiêu để tiêu diệt.
Tiếp theo là khu vực tác chiến của phương án này có phạm vi nhỏ, bao gồm vùng trời, vùng biển quanh Trường Sa, cho nên, tính chất cuộc chiến, do đó, được xem như là một cuộc xung đột trên biển và đặc biệt sự xung đột này không lan rộng thành một cuộc chiến tranh lớn khó kiểm soát.
Sau cùng là thời gian tác chiến nhanh, nếu thắng lợi thì tạo ra một “sự đã rồi”, dư luận, thế giới tố cáo thì đã muộn.
Tuy nhiên, muốn là một chuyện, được hay không lại là chuyện khác. Thực tế từ tình thế khu vực, tương quan lực lượng, ý chí quyết tâm…của 2 bên không giống như tình hình mà nước Anh tiến hành chiến dịch đáng chiếm quần đảo Manvinas.
Trường Sa là chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam mà việc bảo vệ chủ quyền, chống xâm lược của dân tộc Việt bao đời nay đều có ý chí quyết tâm cao hơn núi.
Lực lượng địch chưa có khả năng và đủ mạnh để thách thức toàn bộ lực lượng phòng thủ biển từ đất liền của Việt Nam bao gồm không quân, hải quân pháo, tên lửa bờ… được tự do lựa chọn phương án tấn công. Huống chi, trong khi phương án đó còn quá nhiều lỗ hổng về chiến thuật, những tử huyệt “bất khả kháng” do không có địa lợi.
Không phải cứ tàu chiến địch có tầm bắn xa là không có con tàu nào của Việt Nam vào được gần…Chiến tranh không đơn giản chỉ là phép cộng trừ số học, nó có những nghịch lý riêng. Kiếm dài, kiếm ngắn không quan trọng, quan trọng là kiếm pháp.
 Tên lửa Scud-B của Việt Nam có tầm bắn 500 km và liệu có xa hơn sau khi  Viện Công nghệ, Quân chủng Phòng không-Không quân, đã sản xuất thành công một trong những thành phần quan trọng cho các nhiên liệu tên lửa lỏng được sử dụng bởi các tên lửa Scud-B??? Chỉ có câu trả lời khi sử dụng.
Tên lửa Scud-B của Việt Nam có tầm bắn 500 km và liệu có xa hơn sau khi Viện Công nghệ, Quân chủng Phòng không-Không quân, đã sản xuất thành công một trong những thành phần quan trọng cho các nhiên liệu tên lửa lỏng được sử dụng bởi các tên lửa Scud-B??? Chỉ có câu trả lời khi sử dụng.
Chắc chắn kẻ địch phải tính và phải hiểu Việt Nam có bao nhiêu loại tên lửa vươn tới Trường Sa và những chiến hạm nào của Việt Nam mà tên lửa chưa thể vươn tới Trường Sa thì dựa vào chiến thuật độc đáo, Việt Nam đều biến nó thành có thể…
Chắc chắn kẻ địch phải tính toán kỹ và trên bản đồ tác chiến của địch thì không thể thiếu ký hiệu những bãi thủy lôi xung quanh Trường Sa đang và sẽ hình thành chờ đón, sẵn sàng kích hoạt mà những tàu siêu đổ bộ bằng sắt cũng chần chừ huống chi loại tàu đổ bộ đệm khí…
Rốt cuộc, ý chí Việt Nam, khả năng Việt Nam khiến cho Bộ Tham mưu địch không thể chủ quan, bất chấp như những học giả quá khích, những viên tướng hiếu chiến đã về hưu hô hào…mà liều lĩnh sử dụng phương án trên.
Sử dụng phương án này chẳng khác nào một đội bóng cậy hàng phòng thủ mạnh, thủ môn giỏi lui về phòng thủ ở vòng 16m50, nhường sân cho một đối thủ đang hừng hực ý chí quyết tâm với một tinh thần không còn gì để mất thì thủng lưới là vấn đề thời gian.
Chính vì lẽ đó, đánh chiếm đảo chỉ có thể thực hiện theo phương án khác, đó là, dùng tên lửa tầm xa, tầm trung từ tàu ngầm, khu trục tấn công vào đất liền nơi sân bay, hải cảng khu vực miền Trung Việt Nam làm tê liệt hoạt động của Hải quân, không quân Việt Nam, cắt đứt sự chi viện của đất liền cho Trường Sa. Đòn tấn công này trước hoặc cùng lúc với chiến dịch tấn công đánh chiếm Trường Sa.
Phương án này về mặt quân sự có tính khả thi cao, nhưng có những hệ lụy, “phản ứng phụ” không thuận lợi, nguy hiểm.
Đó là nó biến cuộc tấn công chiếm đảo thành một cuộc chiến tranh không thể kiểm soát. Phạm vi chiến trường lan rộng không giới hạn, ảnh hưởng nghiêm trọng không những đến tình hình kinh tế, an ninh của 2 quốc gia đối đầu mà còn cả khu vực và thế giới.
Về mặt chính trị, phương án này đã lộ rõ tính phi nghĩa của địch làm cho thế giới lên án, cô lập và ủng hộ mạnh mẽ cho Việt Nam về chính trị và có thể không loại trừ quân sự (vũ khí trang bị).
Những hệ lụy này gắn chặt với khả năng đương đầu của Việt Nam. Việt Nam đủ sức đương đầu, buộc địch phải trả giá thì những hệ lụy này càng bộ lộ và sẽ là một trong những nguyên nhân chính gây nên sự thảm bại của phương án.
Như vậy, trong tình hình hiện nay, với ý chí và lực lượng hiện tại của Việt Nam thì tấn công đánh chiếm đảo như phương án đầu là không khả thi, bởi nó chỉ giải quyết được phần ngọn, trong khi chiến dịch sẽ kéo dài, hao người tốn của khiến cho địch sẽ không chịu đựng nổi. Và, phương án sau là sự lựa chọn duy nhất để đạt được mục tiêu chiến dịch (quân sự).
Bảo vệ Trường Sa, trước hết là bảo vệ các căn cứ không quân, hải quân, hệ thống chỉ huy, quan sát, TTLL trước đòn tấn công phủ đầu của địch, tổ chức phản công giáng trả kịp thời buộc địch phải trả giá, trong đó vấn đề đầu tiên là Việt Nam phải bẻ gãy được đòn tấn công bằng tên lửa tầm xa, tầm trung hiện đại, độ chính xác cao, sức hủy diệt lớn của địch từ tàu ngầm, tàu khu trục, máy bay tàng hình ở ngoài tầm bắn của các phương tiện phòng thủ biển Việt Nam.
Sư đoàn Phòng không 377 bảo vệ Trường Sa
Radar thụ động Kolchuga của Ukraine cung cấp cho Việt Nam
Radar thụ động Kolchuga của Ukraine cung cấp cho Việt Nam
Bẻ gãy đòn tấn công bằng tên lửa, máy bay tàng hình địch, bảo vệ Trường Sa
Bờ có vững thì đảo mới yên. Trường Sa của Việt Nam khác với Manvinas, Trường Sa là máu thịt của Việt Nam, khi Trường Sa bị xâm chiếm thì chỉ khi  không còn một “tấc sắt trong tay”, đất liền Việt Nam mới nghiến răng, nén căm hận vào tim chờ đến lúc rửa hận, còn khi dù chỉ có một “tấc sắt trong tay” thì Việt Nam quyết không chịu để yên.
Nguyên lý đó, tâm lý này của người Việt, dân tộc Việt, kẻ địch quá hiểu, cho nên, chỉ đụng vào Trường Sa, giải quyết “êm gọn” trong tình thế Việt Nam đã và đang chuẩn bị rất bài bản (vũ khí trang bị, chiến thuật, bố trí lực lượng) là hoang tưởng.
Nếu như xác định rằng, trong chiến tranh hiện đại với VKCNC thì tên lửa tầm xa, tầm trung đóng vai trò quan trọng trên chiến trường thì tác chiến điện tử đóng vai trò quyết định sự thành bại. Đây chính là nguyên tắc, phương châm, tư tưởng, quan điểm, bảo vệ Tổ quốc nói chung và Trường Sa nói riêng trong tình hình hiện nay.
Đương nhiên, sẽ có nhiều sách lược, biện pháp, hoạt động tác chiến khác để đối phó tấn công địch, nhưng điều chúng ta quan tâm ở đây là tác chiến điện tử, hoạt động quan trọng quyết định thành bại của cuộc chiến này như thế nào và ra sao mà thôi.
Thực ra, tác chiến điện tử là một nhiệm vụ thường xuyên của bất kỳ một đơn vị nào trong thời bình cũng như trong chiến tranh của QĐND Việt Nam ngay cả khi chưa có Cục tác chiến điện tử-Bộ TTM.
Trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, hơn ai hết Việt Nam đã quá hiểu vai trò lợi hại và cái giá phải trả khi hoạt động tác chiến điện tử của Mỹ khi có nền khoa học công nghệ vượt trội, và năm ấy, 1972, điều gì sẽ xảy ra nếu Việt Nam không bắn rơi được B-52 Mỹ?
Trong chiến tranh VKCNC, tác chiến điện tử tốt sẽ làm cho vũ khí công nghệ cao (VKCNC) của quân địch thành kẻ “mù và ngu dốt”, hạn chế sức hủy diệt của chúng. Tác chiến điện tử tốt giúp cho hải quân, không quân có điều kiện tiếp cận mục tiêu, phát hiện mục tiêu để phản công bằng lối đánh sở trường hay đối kháng.
Vấn đề là tác chiến điện tử để bẻ gãy đòn tần công bằng tên lửa tầm xa, tầm trung hiện đại của địch, bảo vệ Trường Sa  như thế nào.
Trước hết là trinh sát phát hiện mục tiêu, hành động của địch, quyết không để bị bất ngờ.
Chuẩn bị một cuộc tấn công trong chiến tranh hiện đại không dễ dàng, nhanh gọn như lấy đồ chơi trong túi. Phát hiện ra âm mưu, ý đồ của địch để tổ chức, bố trí, cơ động lực lượng đến vị trí xuất phát tấn công có lợi. Đây cũng là chiêu hạn chế ưu thế tầm bắn xa của chiến hạm địch.
Mục tiêu cố định như sân bay, bến cảng…dễ bị đánh phá nhất, đều bị địch xác định tọa độ chính xác cho tên lửa, bom thông minh. Vì vậy phải làm mù các thiết bị định vị mục tiêu của địch, buộc địch phải tác chiến ở tầm gần, tạo điều kiện cho lực lượng phòng thủ phát huy hỏa lực. Trong đó, ngụy trang và gây nhiễu là hai biện pháp chính để đối phó với sự định vị và dẫn đường cho tên lửa của hệ  thống định vị toàn cầu.
Rõ ràng là với sự phát triển của vệ tinh quân sự hiện nay thì một cái kim ngọn cỏ trên mặt đất vẫn bị phát hiện. Tuy nhiên bản thân hệ thống này không có khả năng nhận biết đâu là thật là giả, nó dể dàng bị đánh lừa bởi các biện pháp ngụy trang.
Sương mù, khói, thời tiết xấu, các thiết bị điện tử làm nhiễu tín hiệu khiến cho việc xác định tọa độ cũng như dẫn đường cho tên lửa trở nên kém chính xác, cho nên tên lửa “thông minh” giá hàng đống tiền của địch bay vào mục tiêu giả mà “thật hơn cả thật”, bởi khả năng cơ động, tính năng điện từ, tính năng nhiệt còn “bắt mắt” hơn đồ thật là điều dễ xảy ra. Bộ đội ta trên đường Trường Sơn đã từng “lái” không quân Mỹ đổ hàng vạn tấn bom vào chỗ không người theo phương cách đó.
Trong chiến tranh hiện đại, thiết bị gây nhiễu tích cực, định hướng có thể được coi như một vũ khí nguy hiểm của những nước có nền kinh tế thấp do giá thành rẻ, thời gian nghiên cứu chế tạo nhanh nhưng có uy lực rất mạnh đối với các thiết bị điện tử có điều khiển. Hệ thống gây nhiễu hiện đại SPN-30  của Việt Nam có khả năng không chỉ gây nhiều GPS mà có thể gây nhiẽu tất cả các thiết bị điện tử trong khu vực bảo vệ mục tiêu.
Nếu như đã tìm ra vị trí phù hợp trên bờ biển để đặt trạm phát sóng, phủ gần như toàn bộ vùng biển Việt Nam với bán kính cách bờ 100km, điều mà chỉ có trên lý thuyết chứ chưa có công ty nào trên thế giới làm được, thì với Cục tác chiến điện tử, vấn đề còn lại chỉ là chiến thuật.
Vô hiệu hóa đòn tấn công bằng các loại tên lửa chống bức xạ hay tên lửa chống radar của địch hòng làm mù hệ thống radar, chỉ dẫn mục tiêu của ta bằng cách di chuyển liên tục của các đài phát sóng và sự lẫn lộn giữa các đài giả và đài thật trong một hệ thống mạng nội bộ của các đài radar ở nhiệu cụm tác chiến, nhiều vị trí khác nhau trên một khu vực tác chiến rộng lớn sẽ làm suy giảm rõ rệt khả năng tấn công của tên lửa chống bức xạ.
Sử dụng phương pháp phát hiện mục tiêu thụ động, không chủ động phát sóng radar mà sử dụng các thiết bị thu sóng điện từ để theo dõi sự di chuyển của đối phương (Radar VERA cùng với Kolchuga của Việt Nam) và bằng phương pháp giao hội (3 phương vị) là “tóm gọn” dễ dàng máy bay tàng hình (máy bay tàng hình nhìn thấy nó khó khăn bao nhiêu thì khi nhìn thấy diệt nó dễ dàng bấy nhiêu), đồng thời định vị các mục tiêu trên không trên biển, tạo điều kiện cho radar điều khiển tên lửa (radar ngắm bắn) chỉ mở khi có thông số xác định về mục tiêu…vân vân và vân vân.
Tác chiến điện tử không những là sự đối đầu về kỹ thuật mà còn là sự đối đầu về chiến thuật, khí tài hiện đại là điều cần thiết, nhưng con người vận hành nó còn quan trọng hơn nhiều. Đó là sự kết hợp giữa ý chí sức mạnh của con người, sự thông minh sáng tạo và ứng dụng khoa học công nghệ hoàn hảo các trang thiết bị đang khai thác sử dụng trong thực hiện nhiệm vụ. Con người vẫn là nhân tố quyết định cho mọi sự thành bại trên chiến trường.
Con người Việt Nam, khả năng Việt Nam nếu kẻ thù đụng đến Trường Sa thì nhất định chúng sẽ trả giá đắt.
                                                                                          ====> ĐỌC THÊM